Từ buôn đồng nát
Hai
cha con thống trị một trong những doanh nghiệp lâu đời và cốt lõi nhất
lịch sử công nghiệp thế giới. Với 45% cổ phần (trị giá 33 tỉ USD) trong
Tập đoàn thép Arcelor Mittal, họ trở thành một trong những gia đình
giàu nhất thế giới.
Không như nhiều doanh nghiệp gia đình vốn
thường chứng kiến tình trạng bất tín giữa cha và con (có khi cha hất
con ra rìa hoặc con lập mưu lật đổ cha), nhà Mittal là một ngoại lệ đặc
biệt. Lakshmi luôn tạo điều kiện và “không gian” đủ rộng để Aditya tung
hoành trong việc xây dựng và điều hành công ty. Phần mình, Aditya đủ
thông minh và tự tin để học hỏi kinh nghiệm từ cha. Tính đến đời
Aditya, gia đình Mittal đã có bốn thế hệ sống bằng công nghiệp thép,
được khởi nghiệp từ ông cố nội với nghề mua sắt phế liệu tại Karachi.
Sau này, gia đình dọn sang Ấn Độ, Mohan Lal Mittal -
bố Lakshmi - bắt đầu bỏ nghề ve chai đồng nát và chuyển sang sản xuất
dầu thực vật tại Uttar Pradesh. Không lâu sau, Mohan cùng hai người bạn
hùn vốn mua một xưởng cán thép sập tiệm tại Howrah gần Calcutta. Khi
công việc làm ăn của nhà Mohan thuận lợi, Chính phủ Ấn Độ tiến hành
chính sách quốc hữu hóa công nghiệp thép đối với các công ty thành lập
sau thời điểm Ấn Độ giành độc lập.
Hãng thép nhà Mohan lao đao, và họ chỉ vực dậy khi
chính phủ cho phép tư nhân tham gia một phần trước tình hình thiếu hụt
nguồn thép. Dù trình độ chỉ trung học, Mohan nhanh chóng nắm cơ hội và
trở thành một trong những ông chủ thép Ấn Độ đầu tiên đầu tư mạnh cho
hiện đại hóa sản xuất. Đầu thập niên 1970, Chính phủ Ấn một lần nữa làm
khó dễ công nghiệp thép tư nhân, Mohan dời hãng thép sang Surabaya
(Indonesia)...
Đến mua “xác chết” rồi “hồi sinh” chúng
Một trong những thủ thuật quen thuộc của Lakshmi là
mua các hãng thép sắp phá sản và hồi sinh nó bằng thiết bị hiện đại
cũng như phương pháp quản trị mới. Thành công đầu tiên là mua Hãng thép
Iscott tại Trinidad & Tobago, lúc đó đang lỗ 1 triệu USD/ngày! Chỉ
một năm, Lakshmi đã tăng gấp đôi sản lượng Iscott.
Tiếp theo, năm 1992, Lakshmi sang Mexico, mua Hãng
thép Sicartsa với giá 220 triệu USD. Tương tự, ba năm sau, Lakshmi mua
Karaganda (công ty thép nhà nước Kazakhstan) với giá 450 triệu USD. Năm
2006, Mittal Steel mua Arcelor (hãng thép lớn nhất châu Âu, sáp nhập từ
một loạt hãng thép của Pháp, Bỉ, Luxembourg và Tây Ban Nha) với giá
22,6 tỉ USD.
Về lý thuyết, bất cứ ai có tiền cũng có thể đầu tư
vào một cơ sở sản xuất sắp phá sản và vực nó dậy bằng chiến thuật thay
đổi thiết bị cũng như lập bộ máy quản trị mới. Tuy nhiên, ít người mạo
hiểm như Lakshmi Mittal. Hơn nữa, ông thật sự có một bí quyết trong
thao tác biến một công ty “bệnh” thành một công ty “khỏe” và thậm chí
phát triển liên tục.
Chuyên gia phân tích công nghiệp thép Jeremy Fletcher
thuộc Ngân hàng Credit Suisse First Boston nói rằng doanh nghiệp Mittal
là “công ty thép hoạt động hiệu quả nhất thế giới”, và Hãng kiểm toán
Goldman Sachs cũng cho rằng họ là “một trong những hãng tiên phong, nếu
không nói là nơi tiên phong, trong việc chiếm lĩnh thị trường thép toàn
cầu”.
Trong khi Lakshmi đi khắp thế giới gặp gỡ đối tác,
Aditya ở nhà nghiền ngẫm từng chi tiết thương vụ. Chính gương mặt búng
ra sữa này đã trực tiếp tiến hành vụ sáp nhập giữa Mittal Steel và
Arcelor. Nhiệm vụ số một của anh hiện thời là thực hiện cam kết đạt mức
lãi 5,3 tỉ USD cho Arcelor Mittal vào năm 2008. Từ tháng 8-2006, Aditya
đã có mặt trong hội đồng quản trị để giám sát hoạt động kinh doanh tại
châu Mỹ (bốn nhà máy tại Mỹ và loạt nhà máy tại Canada, Mexico, Chile,
Argentina và Brazil).
Châu Á cũng đang trong tầm ngắm của Aditya, chẳng hạn
công ty thép khổng lồ Posco của Hàn Quốc. Hiện thời, Mittal sở hữu 33%
trong Hãng thép Hunan Valin (Trung Quốc) và chuẩn bị xây một nhà máy
tại Orissa (Ấn Độ)...
tapchiketoan.com