|
Năm 1993 trong một buổi gặp gỡ tọa đàm tại văn phòng UBND TP.HCM do
ông Trương Tấn Sang chủ trì và hơn 20 nhà khoa học tham gia, có một
người đã phát biểu rằng: “Xét về mặt tài chính công thì việc xuất
chi tiền ngân sách nhà nước (NSNN) tại nước ta nói chung và TP.HCM nói
riêng còn theo cách quản lý thủ công, nhà thầu đến kho bạc lấy tiền
quá dễ dàng, chưa thiết lập các rào cản khoa học pháp lý và khoa
học quản lý mà các quốc gia phương Tây đã làm hơn 100 năm”. Lúc đó
cử tọa rất ngạc nhiên về nội dung câu phát biểu này, chỉ nghe và ghi
chép, không ai có ý kiến gì, vì các thuật ngữ tài chính công (public
finance) và rào cản pháp lý… còn rất xa lạ. Nhưng 13 năm sau, khi vụ
PMU18 nổ ra và nhất là sau bài phỏng vấn thứ trưởng Bộ tài chính
Trần Văn Tá, trả lời với phóng viên báo Tuổi trẻ ngày 8.4.2006; suy
ngẫm lại mới thấy rằng phát biểu của nhà khoa học nói trên có phần
đúng sự thật.
Gọi là “quản lý thủ công” bởi vì, như thứ trưởng Trần Văn Tá nói:
“Ai cũng có trách nhiệm, từng khâu từng phần, nhưng cuối cùng khi xảy
ra một dự án lãng phí, thất thoát tiền ngân sách nhà nước thì lại
không biết trách nhiệm thuộc về ai”. Trong khi đó, tại các nước phát
triển, trách nhiệm này thuộc về viên chức có quyền ra lệnh chi
(Ordonnateur); nếu chi sai để có kẻ chiếm dụng tiền NSNN thì viên chức
này phải hoàn toàn chịu trách nhiệm, bồi thường thiệt hại, trách
nhiệm hành chánh hay có thể truy cứu trách nhiệm hình sự, tuỳ theo
mức độ phạm lỗi.
Nếu tiền NSNN và vốn vay ODA được giao về Bộ giao thông vận tải rồi
Bộ này đưa cho Ban quản lý công trình (PMU) để từ đây xuất chi cho nhà
thầu, thì quy trình quản lý tài chính công như vậy là vô cùng thô sơ,
mang tính thủ công và hoàn toàn xa lạ với hiểu biết và tầm nhìn của
các nhà tài chính quốc tế. Vì đối với họ, khi nhà thầu muốn lấy
được tiền tại kho bạc, phải qua nhiều cánh cửa quản lý như: giám sát
thi công, biên bản nghiệm thu hạng mục đã làm xong theo điều kiện
sách( cahier des charges), duyệt chi của Ordonnateur và sau cùng là viên
chức kho bạc xem xét lại, ký tên trên tờ ủy phiếu (Mandat), trước khi
trả tiền.
Ở đây chúng ta thấy lộ rõ những thiếu sót, sơ hở của việc quản lý
và cấp phát tiền NSNN, còn tính thủ công cao độ, chưa thấy xuất hiện
các cánh cửa pháp lý và quản lý khoa học, nên nhóm PMU 18 mới có cơ
hội ăn chặn (từ 5% - 15%) tiền của nhà thầu được nhận. Những thiếu
sót này Bộ tài chính có phần trách nhiệm không nhỏ trong quản lý
NSNN. Ông Tá nói: “Hiện nay, ngoài vốn ODA, quản lý vốn ngân sách
của chúng ta cũng đang có vấn đề. Thủ tục quản lý của chúng ta rất
nhiều nhưng vẫn không chặt và chưa đạt được hiệu quả”… Phát biểu như
vậy tức ông thứ trưởng Bộ tài chính đã mường tượng thấy được các
mặt yếu kém, không hoàn chỉnh và chưa hội nhập quốc tế trong việc
quản lý tài chính công tại nước ta hiện nay. Vậy thì Bộ tài chính
phải làm gì để khắc phục, để giảm thiểu những tiêu cực do các mặt
yếu kém đó gây ra, như vụ PMU 18?
Nhân dân cả nước đang mong mỏi các Bộ, Ngành có liên quan tích cực
cải cách hành chánh về quản lý tài chính công, học hỏi cách làm
của các thành viên WTO, để tránh xảy ra sự cố sử dụng tiền NSNN và
vốn ODA rất bừa bãi, thiếu đạo đức như vụ PMU 18.
Theo TCKTPT
|